dân bẹp

dân bẹp

Trong các câu chuyện xưa, hình ảnh dân bẹp thường gắn với sự suy kiệt về sức khỏe.

Định nghĩa
  1. Danh từ:
    • Người nghiện thuốc phiện: "Dân bẹp" từ dùng để chỉ người thói quen hoặc tình trạng nghiện hút thuốc phiện. Đây một từ cổ, ít được sử dụng trong ngôn ngữ hiện đại.
dụ sử dụng
  • Danh từ:
    • Trong các câu chuyện xưa, hình ảnh "dân bẹp" thường gắn với sự suy kiệt về sức khỏe.
    • Cụm từ "dân bẹp" giờ đây hầu như chỉ xuất hiện trong các văn bản, tư liệu lịch sử.
Các cách sử dụng nâng cao
  • Từ cổ, mang sắc thái lịch sử: Từ này chủ yếu được tìm thấy trong các tài liệu mô tả xã hội Việt Nam thời kỳ trước, phản ánh một hiện tượng xã hội đã từng tồn tại.
    • Việc nghiên cứu các từ như "dân bẹp" giúp ta hiểu thêm về đời sống xã hội trong quá khứ.
Biến thể từ gần giống
  • Người nghiện: Từ phổ thông hiện đại hơn, chỉ chung người mắc nghiện một chất nào đó.
  • Con nghiện: Cách nói thông tục, thường dùng.
  • Kẻ nghiện ngập: Cách nói nhấn mạnh, có thể mang sắc thái chê trách.
Từ đồng nghĩa
  • Người hút thuốc phiện: Cụm từ mô tả trực tiếp nghĩa hơn.
  • Kẻ phê thuốc: Từ lóng, cách nói thông tục hiện đại về người sử dụng ma túy.
Lưu ý
  • Từ cổ: "Dân bẹp" một từ đã lỗi thời. Trong giao tiếp văn viết hiện đại, người ta thường sử dụng các từ ngữ phổ biến chính xác hơn như "người nghiện ma túy", "người nghiện thuốc phiện" để thay thế.
  • Sắc thái: Từ này mang đậm dấu ấn của một giai đoạn lịch sử nhất định thường xuất hiện trong ngữ cảnh nghiên cứu, tư liệu.